Trump kêu gọi người Kurd Iran tấn công Tehran, nhưng có giúp họ không?
Tổng thống Trump hôm thứ Năm nói sẽ "tuyệt vời" nếu người Kurd Iran tấn công chế độ Tehran từ căn cứ ở Iraq. Nhóm Dân chủ Kurdistan Iran (KDPI) xác nhận đang liên lạc với Mỹ, hy vọng được hỗ trợ lật đổ chính quyền Iran. Lãnh đạo KDPI từ chối nói rõ liệu Washington có hứa viện trợ vũ khí hay không, chỉ nói câu hỏi "quá nhạy cảm". Nhóm vũ trang nhẹ này chưa nhận hỗ trợ trực tiếp từ Mỹ. Hôm thứ Sáu, căn cứ KDPI ở Bắc Iraq hứng hai tên lửa và ba drone, không có thương vong. Người Kurd lo ngại bị bỏ rơi như các lần trước ở Iraq và Syria.
Phân Tích Saigon Sentinel
Lời kêu gọi của Trump nghe quen thuộc đối với người Kurd. Từ thập niên 1970 đến nay, Washington đã nhiều lần khuyến khích lực lượng Kurd đánh nhau rồi bỏ mặc họ khi hết lợi dụng. Henry Kissinger nói thẳng: "Hành động bí mật không nên nhầm với công tác từ thiện".
Lần này khác ở quy mô. Iran không phải ISIS. Tehran có hàng nghìn drone, tên lửa đạn đạo, tình báo tinh vi và quân đội hùng hậu. KDPI chỉ là nhóm vũ trang nhẹ với nhiều chiến binh nữ trẻ tuổi, đóng quân cách biên giới Iran 50 km. Nếu không có hỗ trợ không quân từ Mỹ, họ sẽ là mục tiêu dễ dàng.
Câu hỏi quan trọng: Trump có nghiêm túc muốn lật đổ Tehran hay chỉ muốn gây áp lực? Ông yêu cầu Iran "đầu hàng vô điều kiện" nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn mơ hồ. Nếu chỉ là đòn trừng phạt giới hạn, người Kurd sẽ lại trở thành quân cờ bị hy sinh.
Việc Iran tấn công căn cứ Kurd ngay sau phát biểu của Trump cho thấy Tehran coi đây là mối đe dọa thực sự. Hai tên lửa và ba drone hôm thứ Sáu là lời cảnh báo rõ ràng. Nếu KDPI tiến vào Iran mà không có không quân Mỹ che chở, thảm họa không thể tránh.
Nhóm Kurd Syria (SDF) vừa mất 80% lãnh thổ trong vài tuần sau khi Washington rút lui. Thomas Barrack, đặc phái viên Syria của Trump, nói thẳng liên minh chống ISIS "đã hết hạn". Bài học đau đớn cho bất kỳ ai tin vào lời hứa từ Nhà Trắng.
Không có gì đảm bảo Trump sẽ khác lần này. Ông có thể kêu gọi người Kurd chiến đấu hôm nay, rồi bỏ rơi họ ngày mai nếu đạt được thỏa thuận với Tehran. Lãnh đạo KDPI biết điều đó nhưng vẫn coi đây là "cơ hội tuyệt vời". Sau 80 năm chiến đấu với các chế độ độc tài, họ quen với việc đứng một mình. Câu hỏi là liệu lần này có đáng liều mạng không.