Sáng 12/4/2026, một vụ sạt lở nghiêm trọng xảy ra trên tuyến đường Nam Bà Phò, xã Bình Phú, huyện Châu Phú, Đồng Tháp, khiến đoạn bờ sông dài 70 mét sụp hoàn toàn chỉ trong vài phút. Bờ đất ăn sâu vào đất liền tới 15 mét, đe dọa trực tiếp 6 hộ dân ven sông.
Ông Trần Trương Hữu Tấn, cư dân ấp 2, cho biết sự cố bắt đầu lúc 7 giờ 15 phút — bờ đất nứt nhẹ rồi đột ngột đổ ập. Đây không phải lần đầu: nhà sàn của gia đình ông đã từng bị cuốn trôi trong đợt sạt trước.
Khu vực này nằm trên tuyến đê bao bảo vệ vườn cây ăn trái của cả vùng. Dân quân xã và Ban Chỉ huy Quân sự địa phương có mặt hỗ trợ người dân di dời tài sản. Chính quyền xã Bình Phú đang hoàn tất báo cáo, đề xuất kinh phí xử lý khẩn cấp từ cấp trên.
Phân Tích
Vùng Đồng bằng sông Cửu Long mất trung bình 500 héc-ta đất mỗi năm vì sạt lở — và Đồng Tháp nằm trong số những tỉnh chịu áp lực nặng nhất. Vụ sạt lở sáng 12/4/2026 tại xã Bình Phú không phải hiện tượng đơn lẻ mà là hệ quả tích lũy từ nhiều năm: dòng chảy bị thay đổi do hàng chục đập thủy điện thượng nguồn Mê Kông, lượng phù sa về đồng bằng giảm mạnh khiến bờ sông mất lớp đệm tự nhiên, kết hợp với khai thác cát lòng sông không kiểm soát làm yếu nền địa chất.
Điểm đáng lo hơn sự cố cụ thể này là vị trí địa lý: tuyến đê bao bị phá vỡ đồng nghĩa với nguy cơ ngập cả vùng vườn cây ăn trái — sinh kế của nhiều hộ dân xung quanh, không chỉ 6 hộ đang bị trực tiếp uy hiếp. Khi đê vỡ, thiệt hại kinh tế có thể lan rộng gấp nhiều lần so với chỉ mất nhà.
Phản ứng của chính quyền địa phương — di dời, căng dây cảnh báo, báo cáo lên cấp trên — là quy trình tiêu chuẩn. Nhưng đây là bài toán mang tính cơ cấu, không thể giải bằng kinh phí xử lý khẩn cấp từng vụ. Nếu Việt Nam không có chiến lược dài hạn về quản lý dòng chảy và hạn chế khai thác cát, các cộng đồng ven sông Đồng Tháp sẽ tiếp tục mất đất — và mất nhà — theo chu kỳ ngày càng rút ngắn.