Buổi ra mắt phim The Devil Wears Prada 2 tại London tuần này biến Phòng trưng bày Quốc gia thành sân khấu cho giới thời trang toàn cầu — đúng bộ phim đang châm biếm sự sụp đổ của chính ngành này. Meryl Streep tái xuất vai Miranda Priestly, nhân vật được xem là phiên bản hư cấu của tổng biên tập Anna Wintour. Cốt truyện xoay quanh nỗ lực của Priestly vực dậy tạp chí Runway trước làn sóng suy tàn của báo in. Đạo diễn David Frankel và biên kịch Aline Brosh McKenna xác nhận bộ phim đối mặt thẳng với thực tế ngành truyền thông đang co rút, áp lực từ AI (Trí tuệ nhân tạo) và sự chuyển dịch quyền lực từ tổng biên tập sang đối tác thương mại.
Phân Tích
Nghịch lý lớn nhất của The Devil Wears Prada 2 nằm ở chỗ: những người từng bị bộ phim đầu tiên chế giễu nay đang xếp hàng xin được xuất hiện trong phần hai. Năm 2003, khi tiểu thuyết gốc ra đời, các thương hiệu thiết kế từ chối cho mượn trang phục vì sợ đắc tội Vogue. Hai mươi năm sau, Donatella Versace đích thân xuất hiện trong phim với vai cameo — đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự đảo lộn quyền lực trong ngành.
Cốt lõi của câu chuyện là cái chết của vai trò "người gác cổng" (gatekeeper) — tức tầng lớp tổng biên tập và nhà thiết kế vốn một tay định hình xu hướng và kiểm soát thị hiếu người tiêu dùng. Kỷ nguyên số đã phá vỡ mô hình đó: độc giả bỏ sạp báo, influencer thay thế biên tập viên, và thương hiệu trực tiếp tiếp cận khách hàng qua mạng xã hội mà không cần qua cổng Vogue hay Harper's Bazaar.
Điều đáng chú ý hơn là bộ phim còn thách thức quan niệm ageism — phân biệt tuổi tác — khi đặt hai phụ nữ 76 tuổi lên trang bìa Vogue Mỹ, chụp bởi nhiếp ảnh gia 76 tuổi Annie Leibovitz. Trong ngành vốn coi phụ nữ trên 40 là vô hình, đây là một tuyên bố chính trị thực sự, dù được đóng gói bằng lụa đỏ Prada.
