Sáng 3/5/2026, khu nhà cấp phát thuốc của Bệnh viện Đa khoa Thọ Xuân tại Thanh Hoá bốc cháy, gây hoảng loạn cho bệnh nhân và thân nhân đang có mặt trong khuôn viên.
Theo bác sĩ Phùng Sỹ Thường, Giám đốc bệnh viện, đám cháy khởi phát khoảng 6 giờ 45 từ khu nhà cấp 4 rộng hơn 200 m² phía bên trái cổng viện. Lửa lan nhanh lên mái che và trần nhựa, tạo cột khói đen dày đặc cao hàng chục mét. Nhân viên bệnh viện dập lửa tại chỗ trong khi cảnh sát chữa cháy điều xe chuyên dụng đến hỗ trợ. Sau khoảng 10 phút, ngọn lửa được dập tắt hoàn toàn, không lan sang khu vực lân cận và không có thương vong.
Trần nhựa cháy rụi, khung tôn sắt cong vênh, một số quạt trần hư hỏng do nhiệt. Nguyên nhân ban đầu được nhận định là do chập điện. Hoạt động khám chữa bệnh tại bệnh viện 360 giường này vẫn diễn ra bình thường sau sự cố.
Dù trần nhựa cháy rụi và khung sắt cong vênh, hoạt động khám chữa bệnh tại bệnh viện 360 giường này vẫn diễn ra bình thường sau sự cố.
Phân Tích
Hỏa hoạn tại cơ sở y tế công lập ở Việt Nam không phải chuyện hiếm — và mỗi lần xảy ra, câu hỏi đặt ra không chỉ là "tại sao cháy" mà là "hệ thống phòng cháy thực sự hoạt động tốt đến đâu.
Trong vụ này, phía bệnh viện khẳng định hệ thống phòng cháy chữa cháy được kiểm tra định kỳ và hoạt động bình thường trước sự cố. Tuy nhiên, thực tế cho thấy lửa vẫn lan lên mái che và trần nhựa trước khi được kiểm soát — một dấu hiệu cho thấy vật liệu xây dựng và bố trí mặt bằng đóng vai trò không nhỏ trong mức độ thiệt hại.
Các bệnh viện cấp huyện tại Việt Nam thường vận hành trong điều kiện cơ sở hạ tầng xuống cấp, ngân sách bảo trì hạn hẹp. Khu nhà cấp 4 — loại công trình xây dựng đơn giản, tuổi thọ thấp — là hình thức phổ biến tại nhiều bệnh viện tuyến dưới. Đây là điểm dễ bốc cháy và khó kiểm soát nhất khi có sự cố điện.
Vụ cháy lần này may mắn không gây thương vong và được dập tắt trong 10 phút. Nhưng kịch bản ngược lại — cháy vào ban đêm, khi bệnh nhân nằm điều trị — từng xảy ra tại nhiều bệnh viện khác ở Việt Nam. Bài học về an toàn cháy nổ tại cơ sở y tế vẫn chưa được thể chế hóa đủ mạnh ở cấp địa phương.