Đặc Khu Kinh Tế Johor-Singapore: Tầm Nhìn 25 Tỷ USD Được Thúc Đẩy Bất Chấp Thay Đổi Nhân Sự
KUALA LUMPUR – Malaysia và Singapore đã tái khẳng định Đặc khu Kinh tế Johor-Singapore (JS-SEZ) là một trụ cột chính trong quan hệ kinh tế song phương. Bộ Kinh tế Malaysia ra tuyên bố cho biết dự án này sẽ kết hợp nguồn lực của Johor với vốn, công nghệ và kết nối toàn cầu của Singapore.
Mục tiêu là thu hút đầu tư giá trị cao, củng cố chuỗi cung ứng và tạo việc làm cho cả hai bên. Một Ủy ban hợp tác cấp bộ trưởng (JSCMC) sẽ được củng cố để giám sát việc thực hiện. Thỏa thuận chính thức được ký vào tháng 1 năm 2025, đặt mục tiêu thu hút 100 dự án trị giá 100 tỷ Ringgit (25 tỷ USD) và tạo ra 100.000 việc làm trong thập kỷ đầu tiên.
Bản kế hoạch chi tiết cho đặc khu dự kiến sẽ được công bố vào cuối năm 2025, theo lời ông Rafizi Ramli, người tiền nhiệm của bộ trưởng kinh tế hiện tại. Tuy nhiên, ông Rafizi đã rời Nội các vào cuối tháng 5 năm 2025.
Góc Nhìn Saigon Sentinel
Ghi chú của Saigon Sentinel:
Dự án JS-SEZ không chỉ là một đặc khu kinh tế thông thường, mà là một phép thử tham vọng về hội nhập kinh tế xuyên biên giới tại Đông Nam Á. Kế hoạch này kết hợp trực tiếp thế mạnh của hai nền kinh tế rất khác nhau: Singapore, một trung tâm tài chính-công nghệ toàn cầu với nguồn vốn dồi dào, và Johor của Malaysia, nơi có quy mô đất đai và nguồn lực lớn hơn. Sự cộng hưởng này có tiềm năng tạo ra một khu vực kinh tế cực kỳ cạnh tranh, đủ sức hút để trở thành một trung tâm sản xuất và dịch vụ cao cấp mới của khu vực.
Trong bối cảnh các quốc gia Đông Nam Á đang cạnh tranh gay gắt để thu hút vốn đầu tư nước ngoài (FDI), đặc biệt là từ các chuỗi cung ứng đang dịch chuyển khỏi Trung Quốc, JS-SEZ là một động thái chiến lược. Nó không chỉ đơn thuần cung cấp ưu đãi thuế, mà còn xây dựng một hệ sinh thái hoàn chỉnh về hậu cần, tài chính và công nghệ. Điều này đặt ra một thách thức lớn cho các khu kinh tế khác trong khu vực, vốn thường hoạt động trong phạm vi một quốc gia.
Tuy nhiên, sự thành công của một dự án kéo dài hàng thập kỷ phụ thuộc rất nhiều vào sự ổn định chính trị. Tuyên bố chung nhấn mạnh đến "sự liên tục về chính sách", một sự thừa nhận gián tiếp về những rủi ro. Việc cựu Bộ trưởng Rafizi Ramli, một người có vai trò quan trọng ban đầu, rời chính trường là một lời nhắc nhở rằng sự thay đổi lãnh đạo có thể ảnh hưởng đến tiến độ. Việc duy trì động lực và sự tin tưởng chính trị giữa hai chính phủ sẽ là yếu tố quyết định để biến tầm nhìn 25 tỷ USD này thành hiện thực.
