EU Thông Qua Hiệp Định Thương Mại Lịch Sử Với Mercosur Bất Chấp Phản Đối Dữ Dội
Các quốc gia thành viên Liên minh Châu Âu (EU) đã ủng hộ một hiệp định thương mại tự do lớn nhất từ trước đến nay với khối Mercosur, bao gồm Argentina, Brazil, Paraguay và Uruguay, kết thúc 25 năm đàm phán. Quyết định này ngay lập tức làm dấy lên các cuộc biểu tình của nông dân tại Ba Lan, Pháp, Hy Lạp và Bỉ, với việc họ chặn các tuyến đường huyết mạch ở Paris, Brussels và Warsaw. Thỏa thuận, được nhất trí về nguyên tắc vào thứ Sáu, cũng vấp phải sự phản đối chính trị mạnh mẽ tại Pháp, nơi các đảng đối lập đã đệ trình kiến nghị bỏ phiếu bất tín nhiệm chính phủ. Thỏa thuận được thông qua theo quy tắc bỏ phiếu đa số đủ điều kiện, sau khi Ý bỏ phiếu thuận, dù trước đó Pháp, Ba Lan, Áo, Ireland và Hungary đã bỏ phiếu chống và Bỉ bỏ phiếu trắng. Chủ tịch Ủy ban Châu Âu, Ursula von der Leyen, dự kiến sẽ đến Paraguay để ký kết chính thức, mô tả đây là một 'thỏa thuận đôi bên cùng có lợi', hứa hẹn cơ hội xuất khẩu trị giá 50 tỷ euro cho EU vào năm 2040 và cam kết tăng cường kiểm soát nhập khẩu để đảm bảo các tiêu chuẩn của khối được duy trì.
Góc Nhìn Saigon Sentinel
Ghi chú của Saigon Sentinel: Việc thông qua hiệp định EU-Mercosur không chỉ đơn thuần là một thắng lợi về kinh tế, mà còn là một động thái địa chính trị có tính toán của Brussels trong bối cảnh trật tự toàn cầu đang thay đổi. Thỏa thuận này phản ánh nỗ lực chiến lược của EU nhằm đa dạng hóa chuỗi cung ứng và giảm sự phụ thuộc vào hai đối tác lớn: Trung Quốc về khoáng sản thiết yếu và Hoa Kỳ về thị trường xuất khẩu. Sau những biến động trong chính sách thương mại quốc tế dưới thời chính quyền Trump, EU đang tích cực tìm kiếm các đồng minh kinh tế mới để củng cố vị thế tự chủ của mình. Thỏa thuận này mở ra cho EU quyền tiếp cận các nguồn tài nguyên quan trọng như lithium ở Argentina và đất hiếm ở Brazil, vốn rất cần thiết cho các ngành công nghệ cao và xe điện, đồng thời đối trọng với ảnh hưởng ngày càng tăng của Bắc Kinh tại Nam Mỹ. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho lợi ích địa chính trị này là sự chia rẽ sâu sắc trong nội bộ khối. Sự phản kháng dữ dội từ nông dân ở các nước như Pháp và Ba Lan cho thấy xung đột lợi ích rõ rệt giữa các ngành công nghiệp hướng đến xuất khẩu và khu vực nông nghiệp nội địa. Việc thỏa thuận chỉ được thông qua bằng đa số đủ điều kiện, thay vì đồng thuận tuyệt đối, là minh chứng cho sự rạn nứt này. Giới lãnh đạo EU đang đối mặt với bài toán cân bằng nan giải: làm thế nào để theo đuổi các mục tiêu chiến lược toàn cầu mà không hy sinh lợi ích của các nhóm cử tri quan trọng trong nước và các cam kết về môi trường.
