Phát hiện nghệ thuật hang động ở Indonesia có thể là cổ xưa nhất thế giới
NEW YORK – Các nhà nghiên cứu Indonesia và Úc đã phát hiện những dấu tay trên vách hang động tại đảo Sulawesi, Indonesia, có niên đại ít nhất 67.800 năm. Đây có thể là nghệ thuật trên đá cổ nhất từng được nghiên cứu.
Các dấu tay màu nâu được tạo ra bằng cách thổi bột màu lên bàn tay áp vào vách hang, để lại một đường viền. Một số đầu ngón tay còn được chỉnh sửa để trông nhọn hơn. Phát hiện này cho thấy hòn đảo là nơi có một nền văn hóa nghệ thuật phát triển từ thời tiền sử.
Để xác định niên đại, các nhà nghiên cứu đã phân tích lớp khoáng chất hình thành bên trên các tác phẩm nghệ thuật này. Nhà cổ nhân loại học độc lập Genevieve von Petzinger bày tỏ sự phấn khích trước nghiên cứu mới, cho rằng nó "khớp với mọi thứ bà đang nghĩ".
Phát hiện này đặt ra những câu hỏi mới về sự phát triển khả năng nhận thức và biểu đạt nghệ thuật của con người thời kỳ đầu.
Góc Nhìn Saigon Sentinel
Phát hiện tại Sulawesi không chỉ đơn thuần là việc tìm ra một bức vẽ cũ hơn. Nó thách thức một cách cơ bản quan điểm lấy châu Âu làm trung tâm về lịch sử nghệ thuật loài người. Trong nhiều thập kỷ, các hang động ở Pháp và Tây Ban Nha, như Lascaux và Chauvet, được xem là cái nôi của biểu tượng sáng tạo. Tuy nhiên, những tác phẩm nghệ thuật ở Indonesia, có niên đại hàng chục nghìn năm, cho thấy khả năng sáng tạo nghệ thuật phức tạp không phải là một phát kiến độc quyền của châu Âu mà có thể đã phát triển độc lập, hoặc thậm chí sớm hơn, ở nhiều nơi trên thế giới khi con người hiện đại di cư khỏi châu Phi.
Kỹ thuật được sử dụng—thổi bột màu—cùng với việc điều chỉnh hình ảnh (làm nhọn đầu ngón tay) cho thấy đây không phải là những hành động ngẫu nhiên. Nó hàm ý một mục đích biểu tượng, một nền văn hóa có khả năng tư duy trừu tượng và truyền đạt ý tưởng qua hình ảnh. Điều này củng cố giả thuyết rằng khu vực Đông Nam Á hải đảo, hay còn gọi là Wallacea, là một trung tâm quan trọng cho sự phát triển văn hóa của loài người, chứ không chỉ là một trạm dừng chân trên đường đến Úc.
Đối với giới khoa học, mỗi phát hiện như thế này lấp đầy một khoảng trống quan trọng trong câu chuyện về nguồn gốc loài người, chứng tỏ rằng năng lực sáng tạo và giao tiếp bằng biểu tượng là một phần cốt lõi, cổ xưa của bản chất con người, lan rộng khắp toàn cầu.
