Sơ Lược Kazakhstan: Gã Khổng Lồ Nội Lục Của Trung Á
Kazakhstan là quốc gia không giáp biển lớn nhất thế giới, nằm chủ yếu ở Trung Á và một phần nhỏ ở Đông Âu. Nước này có chung biên giới với Nga, Trung Quốc, Kyrgyzstan, Uzbekistan và Turkmenistan. Thủ đô là Astana, trong khi Almaty là thành phố lớn nhất và là trung tâm văn hóa, thương mại chính.
Với dân số 20 triệu người, Kazakhstan có mật độ dân số thuộc hàng thấp nhất thế giới. Người Kazakh chiếm đa số, cùng với một cộng đồng thiểu số người Nga đáng kể. Về lịch sử, vùng đất này từng thuộc Đế quốc Mông Cổ và sau đó là Đế quốc Nga. Kazakhstan là nước cộng hòa cuối cùng của Liên Xô tuyên bố độc lập vào năm 1991.
Nước này chiếm 60% GDP của khu vực Trung Á, chủ yếu dựa vào ngành dầu khí và tài nguyên khoáng sản. Mặc dù được mô tả là một nước cộng hòa độc đoán, Kazakhstan đã có những nỗ lực cải cách chính trị kể từ năm 2019. Đây là thành viên của nhiều tổ chức quốc tế, bao gồm Liên Hợp Quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải.
Góc Nhìn Saigon Sentinel
Ghi nhận của Saigon Sentinel cho thấy tầm quan trọng của Kazakhstan nằm ở hai yếu tố chính: nguồn tài nguyên năng lượng khổng lồ và vị trí địa chính trị chiến lược kẹp giữa Nga và Trung Quốc. Việc chiếm tới 60% GDP của toàn khu vực Trung Á mang lại cho Astana một đòn bẩy kinh tế đáng kể, biến nước này thành một thế lực không thể bỏ qua trong các vấn đề khu vực.
Tuy nhiên, vị thế này cũng đi kèm với những thách thức phức tạp. Chính sách đối ngoại của Kazakhstan là một bài toán cân bằng tinh vi. Nước này phải duy trì quan hệ tốt với Moscow, đối tác an ninh và kinh tế truyền thống, đồng thời hợp tác chặt chẽ với Bắc Kinh, một nhà đầu tư và đối tác thương mại ngày càng quan trọng. Sự phụ thuộc vào các đường ống xuất khẩu dầu khí đi qua lãnh thổ các nước láng giềng là một điểm yếu cố hữu.
Về chính trị nội bộ, mặc dù văn bản mô tả chính phủ là 'độc đoán', những 'nỗ lực dân chủ hóa' từ năm 2019 cho thấy một sự chuyển dịch có kiểm soát. Ban lãnh đạo Kazakhstan dường như đang ưu tiên sự ổn định và tăng trưởng kinh tế hơn là một cuộc cải cách chính trị sâu rộng và nhanh chóng. Mô hình này, tập trung vào chủ quyền kinh tế dựa trên tài nguyên trong khi điều hướng các mối quan hệ với các cường quốc, sẽ định hình tương lai của không chỉ Kazakhstan mà cả khu vực Trung Á trong những thập kỷ tới.