Thủ tướng Anh Keir Starmer đối mặt khủng hoảng lãnh đạo, nhận được sự ủng hộ có điều kiện từ nội bộ
Thủ tướng Anh Keir Starmer đang đối mặt với áp lực chính trị nặng nề sau khi lãnh đạo Công Đảng Scotland, Anas Sarwar, kêu gọi ông từ chức. Giữa lúc hỗn loạn, Thị trưởng Greater Manchester, Andy Burnham, đã công khai ủng hộ ông Starmer nhưng đồng thời yêu cầu chính phủ phải táo bạo hơn, đặc biệt về vấn đề nhà ở.
Sự can thiệp của ông Burnham diễn ra sau bình luận từ Bộ trưởng Năng lượng Ed Miliband. Ông Miliband cho rằng ông Starmer nên tận dụng việc thoát hiểm trong gang tấc khỏi một cuộc thách thức lãnh đạo để định hình lại vai trò thủ tướng và thể hiện "sự rõ ràng hơn về mục đích".
Cuộc khủng hoảng được cho là bắt nguồn từ nhiều yếu tố, bao gồm việc bổ nhiệm Peter Mandelson làm đại sứ Mỹ và mối liên hệ của ông này với Jeffrey Epstein, cũng như các sai lầm chính sách. Giám đốc nhân viên của Thủ tướng, Morgan McSweeney, cũng đã rời nhiệm sở.
Dù toàn bộ nội các đã công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với Thủ tướng Starmer, các đối thủ tiềm năng được cho là đang chuẩn bị cho một cuộc cạnh tranh trong tương lai. Ông Miliband nhấn mạnh rằng đây phải là thời điểm thay đổi để chính phủ kết nối lại với đất nước.
Góc Nhìn Saigon Sentinel
Cái gọi là "sự ủng hộ" mà Thủ tướng Keir Starmer nhận được từ các nhân vật cấp cao như Andy Burnham và Ed Miliband thực chất là một con dao hai lưỡi. Về mặt hình thức, nó giúp ông dập tắt ngọn lửa nổi loạn tức thời do lời kêu gọi từ chức của Anas Sarwar. Tuy nhiên, về bản chất, đây là những lời ủng hộ có điều kiện, đặt ra một loạt yêu cầu cải cách mà nếu không thực hiện, vị thế của ông Starmer sẽ tiếp tục bị lung lay.
Phân tích của chúng tôi cho thấy, Burnham và Miliband đang sử dụng chiến thuật chính trị kinh điển: vừa thể hiện lòng trung thành để tránh bị coi là kẻ gây chia rẽ, vừa định vị mình là những người có tầm nhìn và giải pháp cho sự bế tắc của chính phủ. Họ đang ngầm gửi đi thông điệp rằng sự tồn tại của Starmer phụ thuộc vào việc ông có sẵn lòng tiếp thu ý tưởng của họ hay không. Lời kêu gọi chấm dứt "chủ nghĩa bè phái" của Miliband không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một lời chỉ trích trực tiếp đến bộ máy của Starmer, vốn được cho là quá khép kín sau sự ra đi của chánh văn phòng Morgan McSweeney.
Cuộc khủng hoảng này không đơn thuần là một cuộc đấu đá cá nhân. Nó phản ánh sự thất vọng sâu sắc trong nội bộ Công Đảng về định hướng chính sách và phong cách lãnh đạo của Starmer, vốn bị cho là thiếu quyết đoán và xa rời các giá trị cốt lõi của đảng. Việc ông Starmer sống sót qua cơn bão này chỉ là sự khởi đầu. Áp lực thực sự bây giờ là phải chứng minh rằng ông có khả năng lãnh đạo một cách hiệu quả và đoàn kết một đảng đang bị chia rẽ sâu sắc.