Tiết lộ: Nhóm vận động hành lang than đá Úc chi gần 4 triệu USD tài trợ chiến dịch chính trị
CANBERRA – Một nhóm vận động có tên Australians for Prosperity, vốn tấn công Công đảng, đảng Xanh và các ứng viên độc lập trong cuộc bầu cử liên bang vừa qua, được cho là gần như hoàn toàn do một nhóm vận động hành lang ngành than đá tài trợ. Theo công bố của Ủy ban Bầu cử Úc, Australians for Prosperity đã nhận được tổng cộng 3,89 triệu USD trong năm tài chính vừa qua, trong đó 3,68 triệu USD đến từ Coal Australia. Coal Australia, ra mắt năm 2024, cho biết họ được tài trợ bởi phí thành viên từ các nhà sản xuất và cung cấp than. Trong cuộc bầu cử, nhóm này đã chi hơn 414.000 USD cho quảng cáo trực tuyến công kích các đối thủ chính trị. Australians for Prosperity có liên hệ chặt chẽ với đảng Tự do. Cựu nghị sĩ đảng Tự do Jason Falinski, người phát ngôn của nhóm trong cuộc bầu cử, cho biết ông "ngạc nhiên" khi biết phần lớn kinh phí đến từ Coal Australia. Coal Australia cũng quyên góp trực tiếp cho các đảng phái, chủ yếu là phe cánh hữu, mặc dù một phần nhỏ cũng được chia cho Công đảng.
Góc Nhìn Saigon Sentinel
Ghi chú của Saigon Sentinel: Vụ việc này là một ví dụ điển hình về 'astroturfing' trong chính trị hiện đại – tức tạo ra một phong trào có vẻ là của quần chúng nhưng thực chất lại được một lợi ích doanh nghiệp hùng mạnh dàn dựng và tài trợ. Australians for Prosperity tự xây dựng hình ảnh là một tổ chức vì 'thịnh vượng' của người dân, nhưng với 94% ngân sách đến từ một nguồn duy nhất là ngành than, mục tiêu thực sự của họ đã trở nên rõ ràng: bảo vệ lợi ích của ngành công nghiệp nhiên liệu hóa thạch. Chiến lược của họ rất cụ thể. Thay vì quảng bá cho than đá một cách công khai, họ tài trợ các chiến dịch tấn công nhắm vào các ứng viên ủng hộ khí hậu, những người là mối đe dọa chính trị trực tiếp đối với ngành than. Đây là một chiến thuật vận động hành lang tinh vi, gây ảnh hưởng đến kết quả bầu cử một cách gián tiếp. Vấn đề cốt lõi mà vụ việc phơi bày là sự thiếu minh bạch trong tài trợ chính trị tại Úc. Việc các thông tin này chỉ được công khai tám tháng sau cuộc bầu cử khiến cử tri không thể đưa ra quyết định dựa trên đầy đủ thông tin. Khi lá phiếu đã được bỏ, việc tiết lộ ai đã trả tiền cho các thông điệp chính trị gần như không còn nhiều ý nghĩa. Điều này đặt ra câu hỏi nghiêm túc về tính công bằng của quy trình dân chủ khi các tập đoàn lớn có thể bí mật chi hàng triệu USD để định hình dư luận và kết quả bầu cử.
