Chiếc ghế công tố trưởng liên bang quan trọng nhất ở Bờ Đông — nơi giám sát hơn 300 luật sư và các văn phòng từ Alexandria đến Norfolk — đang được điều hành tạm thời bởi một người chưa từng có kinh nghiệm tranh tụng tại tòa liên bang. Đó là hệ quả trực tiếp của một cơ chế pháp lý ít người để ý: Luật Cải cách Chỗ trống Liên bang (Federal Vacancies Reform Act) giới hạn thời gian một quan chức có thể tạm quyền mà không qua phê chuẩn của Thượng viện. Hồi tháng 11/2025, một thẩm phán liên bang phán quyết rằng Lindsey Halligan đã vượt quá thời hạn cho phép khi giữ ghế công tố trưởng mà không có sự chuẩn thuận đó, đồng thời cáo buộc bà 'đóng giả' vai trò này khi không còn tư cách pháp lý. Halligan — cựu luật sư riêng của ông Trump và người không có kinh nghiệm truy tố trước đó — từ chức vào tháng 1 sau phán quyết này.
Điều đáng nói là Halligan không phải lựa chọn đầu tiên thất bại. Trước bà, ông Trump từng đề cử Erik Siebert cho vị trí này rồi chính ông lại ép Siebert rời ghế. Giữa hai lần thay người, văn phòng công tố phải dựa vào một trợ lý hành chính, Frank Bradsher, để tạm điều hành công việc hàng ngày. Chuỗi thất bại này diễn ra ngay sau khi Halligan theo đuổi — và thua — các vụ truy tố cựu Giám đốc FBI James Comey và Tổng Chưởng lý New York Letitia James, hai vụ án có tính chính trị cao đã tiêu tốn nguồn lực đáng kể của văn phòng.
Giờ đây, bà Stamos bước vào khoảng trống đó với hồ sơ khác hẳn: một công tố viên hai nhiệm kỳ ở Arlington, từng làm việc trong văn phòng công tố hạt này từ năm 1987, thắng cử năm 2011 kế nhiệm Richard Trodden, rồi bị chính đối thủ Dân chủ Parisa Dehghani-Tafti đánh bại trong cuộc bầu cử sơ bộ năm 2019 — một cuộc đua từng được mô tả là tốn kém và gay gắt. Sau đó, Stamos chuyển sang làm việc tại Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) dưới thời Trump lần đầu, rồi giữ các vị trí lãnh đạo văn phòng dưới quyền Tổng Chưởng lý Virginia Jason Miyares — người chính bà từng làm phó trước khi phần lớn nhân viên của ông mất việc sau khi Miyares thất cử vào tháng 11 năm ngoái.
Một thẩm phán liên bang từng cáo buộc người tiền nhiệm 'đóng giả' vai trò công tố trưởng khi đã hết tư cách pháp lý.
Ai được lợi, ai chịu rủi ro
Với kinh nghiệm chủ yếu ở cấp tiểu bang và địa phương, Stamos hầu như không có hồ sơ tranh tụng tại tòa liên bang — một điểm yếu đáng chú ý khi bà tạm lãnh đạo một văn phòng xử lý các vụ án liên bang phức tạp, từ an ninh quốc gia đến gian lận tài chính quy mô lớn. Việc thiếu một công tố trưởng được Thượng viện phê chuẩn trong thời gian dài có thể làm chậm các quyết định truy tố lớn, đồng thời khiến văn phòng dễ bị cuốn vào các cuộc tranh cãi chính trị như trường hợp Comey và James.
Bức tranh lớn hơn
Sự xáo trộn tại Đông Virginia không phải là trường hợp cá lẻ. Cùng thời điểm, Tòa Bạch Ốc cũng đang thay người ở các vị trí giám sát quan trọng khác — ông Trump vừa tuyên bố ý định đề cử James M. McDonald, một cựu công tố viên từng nằm trong nhóm luật sư bào chữa hình sự cho chính ông, để kế nhiệm ghế Chủ tịch Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC). Cùng lúc, guồng máy pháp lý liên bang cũng đang đối mặt áp lực từ nhiều hướng khác, khi hơn hai chục tổng chưởng lý và thống đốc thuộc Đảng Dân chủ kiện chính quyền liên bang vì ngừng trợ cấp SNAP trong thời gian chính phủ đóng cửa — một dấu hiệu cho thấy các cơ quan liên bang, từ công tố đến phúc lợi xã hội, đều đang vận hành trong tình trạng thiếu ổn định về nhân sự và ngân sách.
Điều cần theo dõi
Ghế công tố trưởng Đông Virginia vẫn cần được Thượng viện phê chuẩn chính thức, và lịch sử hai lần thất bại gần đây cho thấy tiến trình này khó suôn sẻ. Ở cấp địa phương, cuộc cạnh tranh giữa các ứng viên cải cách và truyền thống — như trường hợp Josh Katcher từng thách thức Dehghani-Tafti — cho thấy chính trị công tố ở Bắc Virginia vẫn còn nhiều biến động, và kết quả nhân sự ở cấp liên bang lẫn địa phương sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến cách các vụ án hình sự được xử lý trong khu vực này.
Đọc các bản tin gốc tại các liên kết nguồn bên dưới.