Ngày 11/8/2026, Nghiệp đoàn Tài xế Công nghệ California (California Gig Workers Union) tuyên bố đã vượt ngưỡng ủng hộ cần thiết để được Ban Quan hệ Lao động Công California công nhận là đại diện đàm phán cho tài xế Uber và Lyft. Đó là một cột mốc sau hơn một thập niên vận động. Tuy nhiên, nếu nhìn sang hai tiền lệ gần nhất trong phong trào lao động Mỹ — kho hàng Amazon ở Staten Island và hệ thống Starbucks toàn quốc — thì việc được công nhận chỉ là điểm khởi đầu của một cuộc chiến pháp lý và chính trị có thể kéo dài nhiều năm mà không chắc đi đến đâu.
Công nhân kho Amazon tại Staten Island bỏ phiếu lập nghiệp đoàn từ năm 2022. Đến thời điểm bản tin này được viết, họ vẫn chưa đạt được hợp đồng lao động nào. Nghiệp đoàn Starbucks còn đi xa hơn về quy mô — thắng cử tại gần 700 địa điểm trên toàn nước Mỹ — nhưng cũng chưa nơi nào ký được hợp đồng, và công nhân đã phải tổ chức đình công phản đối hành vi lao động không công bằng kéo dài từ tháng 11/2025 đến tháng 2/2026 tại một số cửa hàng. Chủ tịch nghiệp đoàn dịch vụ SEIU, bà April Verrett, cho biết qua email rằng Starbucks đã quay lại bàn đàm phán nhưng hành vi của công ty chưa cải thiện. Đó là bối cảnh mà 800.000 tài xế Uber và Lyft ở California bước vào khi nghiệp đoàn của họ chuẩn bị được công nhận chính thức vào đầu tháng 9/2026.
Công nhận nghiệp đoàn chỉ là điểm khởi đầu — không phải công ty nào cũng bị buộc phải đi đến một hợp đồng lao động thật sự.
Con đường pháp lý khác thường: công nhận mà không cần bầu phiếu
Điều làm trường hợp California khác với Amazon hay Starbucks nằm ở cơ chế luật. Theo Đạo luật AB 1340, có hiệu lực từ ngày 1/1/2026, một tổ chức muốn đại diện tài xế không cần trải qua một cuộc bầu cử đại diện truyền thống nếu chứng minh được sự ủng hộ của ít nhất 30% tài xế đang hoạt động. Ban Quan hệ Lao động Công California đã xác nhận Nghiệp đoàn Tài xế Công nghệ California vượt ngưỡng 30% này, và trong thời gian chờ 30 ngày, không có tổ chức đối thủ nào đủ điều kiện nộp bằng chứng ủng hộ để cạnh tranh. Nói cách khác, con đường tới việc trở thành đại diện đàm phán độc quyền toàn tiểu bang gần như đã khép lại theo hướng thuận lợi cho liên minh ba chi bộ thuộc nghiệp đoàn dịch vụ SEIU đứng sau tổ chức này.
Nhưng chính cấu trúc luật đó cũng là điểm yếu chí tử về sau. AB 1340 yêu cầu Uber và Lyft phải đàm phán với thiện ý, nhưng không có điều khoản nào bắt buộc hai công ty phải đi đến một hợp đồng cụ thể. Đây chính là kẽ hở mà cả kho hàng Amazon và hệ thống Starbucks đã mắc phải: luật lao động liên bang Mỹ, mà AB 1340 mô phỏng một phần cơ chế, chỉ bảo vệ quyền tổ chức và quyền đàm phán, không bảo đảm kết quả đàm phán. Một công ty có thể ngồi vào bàn, đưa ra vài đề xuất, rồi kéo dài vô thời hạn mà không vi phạm luật, miễn là không bị chứng minh cố tình trốn tránh thiện ý. AB 1340 trao cho Ban Quan hệ Lao động Công California quyền can thiệp nếu một bên cố tình tránh đàm phán thiện ý, nhưng ranh giới giữa đàm phán chậm và đàm phán không thiện ý luôn là vùng xám khó chứng minh trước cơ quan hành chính.
Vì sao Uber và Lyft đổi chiến thuật
Điều đáng chú ý là Uber và Lyft, sau khi đã đổ hơn 200 triệu USD vào chiến dịch năm 2020 để thông qua Dự luật 22 (Proposition 22) nhằm giữ tài xế ở vị trí nhà thầu độc lập, lần này lại chọn ủng hộ khung pháp lý cho phép tài xế đàm phán tập thể. Đây không phải một sự nhượng bộ bất ngờ. Dự luật 22 được Tòa án Tối cao California giữ nguyên vào năm 2024, củng cố vững chắc việc tài xế không được xem là nhân viên. Với nền tảng pháp lý đó đã an toàn, hai công ty có thể chấp nhận cho tài xế đàm phán tập thể về lương, phúc lợi và điều kiện làm việc, miễn là không phải phân loại lại họ thành nhân viên chính thức — điều sẽ kéo theo bảo hiểm thất nghiệp, đóng thuế lương và trách nhiệm pháp lý tốn kém hơn gấp nhiều lần. Đổi lại, luật đồng hành cắt giảm đáng kể yêu cầu bảo hiểm cho tài xế thiếu bảo hiểm mà hai công ty phải chi trả — một khoản tiết kiệm trực tiếp cho lợi nhuận công ty.
Ông Zahid Arab, người phát ngôn của Uber, mô tả việc nộp đơn công nhận là đúng theo quy trình dân chủ mà luật này thiết kế, và tuyên bố công ty cam kết hợp tác trong khuôn khổ này, khuôn khổ mà theo ông vẫn bảo vệ sự độc lập và linh hoạt mà tài xế coi trọng nhất. Đây là một tuyên bố có lợi ích riêng của công ty, đáng được đọc như vậy: Uber không cam kết bất cứ mức lương hay phúc lợi cụ thể nào, chỉ cam kết tuân thủ tiến trình pháp lý mà chính công ty đã giúp định hình. Bà Ramona Prieto, người đứng đầu chính sách công của Uber, và ông CJ Macklin, giám đốc truyền thông của Lyft, cũng đưa ra tuyên bố tương tự, xem việc công nhận nghiệp đoàn là bước tiếp theo tự nhiên của AB 1340 — một cách nói không sai về mặt kỹ thuật, nhưng cũng không hứa hẹn gì về kết quả đàm phán.
Con số 7,12 USD một giờ và động lực thực của phong trào
Động lực khiến hàng trăm ngàn tài xế theo đuổi con đường tổ chức này trong hơn một thập niên không phải trừu tượng. Theo một nghiên cứu năm 2024 của Trung tâm Lao động thuộc Đại học California, Berkeley, tài xế ở Los Angeles và Vùng Vịnh San Francisco có mức thu nhập ròng trung vị chỉ 7,12 USD một giờ trước tiền tip. Đó là con số nằm sâu dưới mức lương tối thiểu California, dù công việc đòi hỏi tài xế tự trả chi phí xe, nhiên liệu, bảo trì và bảo hiểm. Bà Margarita Peñalosa, tài xế chạy cả cho Uber và Lyft, có mặt tại họp báo công bố nghiệp đoàn hôm 11/8/2026, trong khi ông David Green, chủ tịch và giám đốc điều hành một chi bộ SEIU tham gia liên minh sáng lập nghiệp đoàn, cũng phát biểu tại sự kiện này.
Câu chuyện của ông Hector Castellanos, một tài xế 56 tuổi sống ở Antioch, California, minh họa vì sao vấn đề không chỉ là tiền lương theo giờ. Theo KQED, ông Castellanos không thể làm việc trong nhiều tháng sau một vụ tai nạn năm 2017 buộc phải phẫu thuật vai, và con gái ông phải bỏ học đại học để giúp trả các khoản chi phí trong thời gian đó. Đây chính là lỗ hổng mà tình trạng nhà thầu độc lập tạo ra: không có bảo hiểm thương tật lao động, không có nghỉ bệnh trả lương, không có trợ cấp thất nghiệp khi không thể lái xe. AB 1340 không thay đổi phân loại pháp lý này. Tài xế California, cũng như tài xế ở Massachusetts theo một luật tương tự và tài xế Illinois theo luật vừa được Thống đốc JB Pritzker ký đầu tháng 8/2026, vẫn là nhà thầu độc lập có quyền đàm phán tập thể — một mô hình lai chưa từng có tiền lệ đầy đủ ở Mỹ.
Ranh giới pháp lý đang dịch chuyển: bài học từ vụ Angelo Brock
Một phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ công bố ngày 28/5/2026, tuy không liên quan trực tiếp đến rideshare, cho thấy ranh giới giữa lao động nền tảng công nghệ và luật lao động truyền thống vẫn đang được định hình từng vụ kiện. Trong vụ này, tòa xác định một tài xế giao hàng chỉ hoạt động trong nội bộ một tiểu bang, ông Angelo Brock ở Denver, Colorado, giao sản phẩm của công ty Flowers Foods, vẫn có thể được miễn áp dụng Đạo luật Trọng tài Liên bang nếu hàng hóa đó là một phần của hành trình liên tiểu bang từ sản xuất đến bán lẻ. Đây là lần thứ tư trong bảy năm qua tòa xử theo hướng có lợi cho người lao động về phạm vi của đạo luật này, và phán quyết được cho là có thể ảnh hưởng tới tài xế giao hàng chặng cuối của Amazon. Ý nghĩa với tài xế rideshare California không nằm ở nội dung cụ thể, mà ở xu hướng: các tòa án liên bang, dù chậm, đang thu hẹp một số công cụ pháp lý mà các công ty gọi xe và giao hàng từng dùng để đẩy tranh chấp lao động ra khỏi tòa án và vào trọng tài riêng. Đó là một mặt trận song song mà Nghiệp đoàn Tài xế Công nghệ California sẽ phải theo dõi, dù không trực tiếp tham gia.
Ai đứng sau vô lăng ở Nam California
Tại Quận Cam và các khu vực lân cận Little Saigon, một phần không nhỏ tài xế Uber và Lyft là người nhập cư gốc Việt, nhiều người lớn tuổi hơn mức trung bình của ngành, coi việc chạy xe công nghệ là nguồn thu nhập chính hoặc bổ sung sau khi rời các công việc truyền thống như tiệm nail hay nhà hàng. Với nhóm này, mức thu nhập theo giờ thấp và thiếu bảo hiểm y tế, bảo hiểm thương tật không phải chuyện trừu tượng, mà là rủi ro tài chính thực sự mỗi lần cầm vô lăng, tương tự tình cảnh mà ông Castellanos từng trải qua. Một tài xế gốc Việt giả định, chẳng hạn một người khoảng 50 tuổi từng làm chủ tiệm nhỏ trước khi chuyển sang chạy xe toàn thời gian, sẽ theo dõi sát chuyện nghiệp đoàn này vì câu hỏi rất cụ thể, không phải vì lý tưởng công đoàn: liệu có được thêm một khoản phụ cấp xăng, một mức sàn thu nhập, hay một cơ chế khiếu nại khi bị khóa tài khoản oan. Với cộng đồng vốn ít kinh nghiệm với nghiệp đoàn lao động kiểu Mỹ — phần lớn người tị nạn thế hệ đầu rời khỏi Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 chưa từng tham gia một tổ chức đại diện lao động độc lập theo mô hình này — rào cản là thiếu thông tin bằng tiếng Việt về quy trình bỏ phiếu ủng hộ và quyền lợi cụ thể mà AB 1340 mang lại, không phải hoài nghi về khái niệm nghiệp đoàn.
Nhận định: công nhận là chiến thắng thủ tục, hợp đồng mới là chiến thắng thật
So với vị trí của công nhân Amazon hay Starbucks, tài xế California có một lợi thế đáng kể: luật AB 1340 ra đời từ một cuộc thỏa thuận giữa chính hai công ty và nghiệp đoàn, dưới sự trung gian của Thống đốc Gavin Newsom, nên Uber và Lyft khó có thể công khai từ chối hợp tác như Starbucks từng bị cáo buộc. Tuy nhiên, thiện ý trên giấy tờ và thiện ý trên bàn đàm phán là hai chuyện khác nhau. Không có điều khoản bắt buộc đạt hợp đồng, và với quy mô 800.000 tài xế trải khắp một tiểu bang, quá trình thương lượng một hợp đồng khung áp dụng thống nhất sẽ phức tạp hơn nhiều so với một kho hàng hay một chuỗi cà phê đơn lẻ. Nếu lịch sử của phong trào lao động nền tảng công nghệ Mỹ trong bảy năm qua là chỉ dẫn, con đường từ công nhận đến ký kết hợp đồng đầu tiên nhiều khả năng sẽ đo bằng năm, không phải bằng tháng — và kết quả cuối cùng sẽ phụ thuộc nhiều hơn vào áp lực chính trị liên tục từ tài xế và công luận, chứ không phải vào bản thân đạo luật vừa mang lại chiến thắng thủ tục này.
Đọc các bản tin gốc tại các liên kết nguồn bên dưới.
Bảo Nguyễn
Bảo Nguyễn sáng lập Saigon Sentinel để mang đến cho cộng đồng người Việt hải ngoại nguồn tin cộng đồng độc lập và chuyên sâu, trong thời điểm mà thông tin sai lệch lan nhanh hơn khả năng kiểm chứng và rào cản ngôn ngữ khiến việc xác minh trở nên khó khăn hơn lẽ thường. Anh đặt ra tiêu chuẩn biên tập và các lớp kiểm soát chất lượng cho việc đưa tin, chọn đề tài, viết và biên tập từng bài, đọc bài đối chiếu với nguồn trước khi xuất bản, kiểm tra lại nội dung đã đăng, và xử lý đính chính.